Trang chủ > Bài viết > Nhịp thở Quê hương > Tình người nơi điều trị F0 nặng

Tình người nơi điều trị F0 nặng

Tình người nơi điều trị F0 nặng

Một thế giới vừa lạ vừa quen hiện ra trước mắt: có những cuộc chiến cam go ở buồng bệnh nặng, cũng có những bệnh nhân đã khỏe khoắn hơn bình thản đi dạo ngoài sân… Điều khác biệt duy nhất ở Bệnh viện (BV) Điều trị Covid-19 Trưng Vương là không còn bóng áo blouse trắng, các bác sĩ (BS), điều dưỡng chỉ có thể nhận ra nhau qua cái tên viết vội sau lưng áo bảo hộ.

Không chỉ có máy móc

“Đêm trực đầu tiên trời mưa rất to, trời nóng hầm hập, chẳng mấy chốc mồ hôi ướt đẫm bộ quần áo bên trong áo bảo hộ, mồ hôi chảy trên má, lăn xuống miệng mằn mặn. Cả ê-kíp đi mở từng cánh cửa, từng cái ngách, các vách kính được tháo xuống nên không khí dần thoáng hơn hẳn…”. BS Phan Thanh Hằng, Trưởng Khoa Thận – Thận nhân tạo, đã viết trên Facebook của khoa vào ngày tất bật thay đổi cấu trúc khoa để đón bệnh nhân đầu tiên.

Đây chỉ là khởi đầu của chuỗi ngày chiến đấu cam go. Là bệnh viện thuộc “tầng 4” theo mô hình “tháp 5 tầng” của Sở Y tế TP HCM, những ngày qua, BV Điều trị Covid-19 Trưng Vương đã vận hành hết công suất 800 giường bệnh để tiếp nhận nhiều bệnh nhân Covid-19 có bệnh nền, đặc biệt là bệnh nền nặng và nguy kịch.
Tại Khoa Cấp cứu, điều dưỡng trưởng Phan Thị Thanh Trúc nhắc đi nhắc lại với bệnh nhân H.: “Chú ơi, nằm nghiêng lại để còn về gặp T. với C.”. T. và C. là 2 người con của ông H., hằng ngày vẫn được các điều dưỡng giúp kết nối, nhờ động viên ông. Ông H. vẫn chưa dậy đi lại nổi nhưng việc ông cố gắng nằm nghiêng qua nghiêng lại đã là niềm vui của các BS, điều dưỡng. Bởi chăm sóc bệnh nhân Covid-19 không chỉ cần đến máy móc mà những điều đơn giản nhất như cách nằm, sự chịu khó vận động, ăn uống… cũng góp phần lớn giúp bệnh nhân qua cơn bạo bệnh.

Đây cũng là nơi chăm sóc cho cha con bé “Cherry” – cháu bé 7 tháng tuổi được nữ BS Phạm Thị Thanh Thúy của khoa, nuôi bằng chính dòng sữa của mình. Ngày vào đây, cha cháu bé phải thở ôxy. Hỏi mẹ các cháu đâu, anh cũng không trả lời nổi. Các BS, điều dưỡng đã thay nhau chăm sóc Cherry và anh trai bé, đi tìm thân nhân cho gia đình này qua Facebook. Họ đã gặp may khi tình cờ một đồng nghiệp cũ là họ hàng của người cha. Khi người mẹ đang nằm điều trị Covid-19 nặng trong BV Phạm Ngọc Thạch biết tin chồng con, chị khỏe lại rất nhanh. Vậy là một cuộc đoàn tụ được sắp xếp, đón chị về Trưng Vương.

Ở Khoa D Dã chiến – nơi hầu hết bệnh nhân vẫn tự sinh hoạt được, “cuộc chiến” lại vất vả khi phải vực dậy tinh thần bệnh nhân. “Lo nhất là bệnh nhân bỏ ăn, ảnh hưởng đến sức khỏe. Khi phát cơm, chúng tôi không dám chỉ để trước cửa mà phải gọi; bệnh nhân nằm “phòng bỉm” thì mang đến tận giường. Một giờ sau quay lại, xem người ta ăn chưa” – nữ điều dưỡng Nguyễn Thị Kim Ngọc kể.

Còn với BS chuyên khoa II Từ Quốc Thanh – Trưởng Khoa Điều trị theo yêu cầu, nay là Trưởng Khoa D Dã chiến – điều quan tâm nhất là không để bệnh nhân chuyển nặng. Trong khoa còn có một phòng cấp cứu và trong một buổi sáng, đã có 3 người nằm: một người đang thở ôxy qua gọng mũi, một người qua mask, một người đang thở ôxy dòng cao (HFNC).

“Nếu chỉ chăm chăm vào Covid-19 mà bỏ quên bệnh nền thì rất nguy hiểm vì nhiều khi bệnh Covid-19 chưa nặng, bệnh nhân đã bị quật ngã bởi bệnh nền. Bệnh nền thường làm cho bệnh Covid-19 nặng thêm và bệnh Covid-19 lại cũng có thể làm bệnh nền trở nên nghiêm trọng nên phải trị cả hai” – BS Từ Quốc Thanh nói.

Đền đáp cho sự cố gắng ấy có lẽ là lời tâm sự của bà 😭 – một bệnh nhân đang dần hồi phục: “Cả nhà tôi là F0. Tôi có bệnh nền nên vào đây, mấy người khác vào BV dã chiến, chỉ trừ mẹ thằng nhỏ này không sao. Giờ mấy BS trị cho tôi khỏe rồi, mong thằng nhỏ này cũng khỏe lại cùng lúc để 2 bà cháu cùng về”. Vừa nói bà vừa chỉ vào bé H. (4 tuổi) đang giơ tay vẫy chào khi có người đi ngang buồng bệnh. “Bác sĩ ơi, đừng có lo!” – H. nói với theo khi chúng tôi dời gót.

Bác sĩ, điều dưỡng thay cho thân nhân

Bệnh nhân Covid-19 bị cách ly dài ngày, không có người thân chăm sóc. BS, điều dưỡng cũng phải xa nhà rất lâu trong mỗi tua trực: làm 3 tuần, 1 tuần đệm và về nhà nghỉ 1 tuần.

Theo ThS-BS Phan Thanh Hằng, Trưởng Khoa Thận – Thận nhân tạo, thử thách đầu tiên của họ khi chuyển đổi công năng là khuyên nhủ, liên hệ giúp để khoảng 200 bệnh nhân thường xuyên chạy thận chuyển đến BV khác. Chỉ 3-4 ngày sau khi mở đón bệnh nhân vừa bị Covid-19 vừa bị bệnh thận, các giường của khoa lại được lấp đầy.

“Tôi nhớ nhất là cụ bà 86 tuổi được chuyển đến trong đêm đầu tiên, khi đó rất yếu, không có đồ đạc gì. Các điều dưỡng phải đi tìm đồ ăn khuya cho cụ, rồi tìm các đồ dùng cần thiết… Rất may, sức khỏe cụ ổn định nhanh chóng” – BS Hằng kể.

Đâu đó vẫn có “cầu vồng”….

Khoảng sân của khu điều trị Covid-19 trở nên đông đúc vào mỗi chiều khi nhiều bệnh nhân đi dạo hay tập thể dục. Đó là một khu vực biệt lập với thế giới bên ngoài nên họ có thể thoải mái vận động mà không sợ ảnh hưởng đến ai.

“Bệnh nhân được khuyến khích vận động, tập luyện nhẹ nhàng khi bắt đầu cảm thấy sức khỏe ổn định, cũng là để mau phục hồi, sớm về với gia đình. Hình ảnh những bệnh nhi mỗi chiều chạy ra chơi trong sân là niềm an ủi lớn đối với chúng tôi” – TS-BS Lê Thanh Chiến, Giám đốc BV Điều trị Covid-19 Trưng Vương, chia sẻ.

Còn với bác sĩ chuyên khoa II Nguyễn Thiên Bình, Trưởng Khoa Hồi sức tích cực – chống độc, khoảnh khắc đặc biệt nhất ông trải qua trong suốt những ngày vất vả điều trị bệnh nhân Covid-19 nguy kịch đó là khi 2 cụ ông, cụ bà cùng 67 tuổi, cùng phải dùng đến phương án thở máy xâm lấn, một ngày cùng tỉnh dậy và nhận ra nhau, cho biết họ là vợ chồng.
…….

Nguồn: Báo Người lao động


Những bài viết liên quan

Mừng mẹ yêu đã chiến thắng Covid trở về!

Đã có những giọt nước mắt. Đã có những đêm thức trắng. Đã có những nụ cười gắng gượng trên môi để che lấp đi nỗi lo sợ đến tím ruột gan…Đó là những cung bậc cảm xúc tất cả thành viên trong gia đình ta trải qua trong suốt hơn 3 tuần qua để rồi giờ đây vỡ oà khi mẹ test kết quả âm tính và được xuất viện