Trang chủ > Bài viết > Nhịp thở Quê hương > Thiện nguyện thời dịch dã

Thiện nguyện thời dịch dã

Thiện nguyện thời dịch dã

  1. Hồi mới bắt đầu dịch, giữa tháng 6/2021, mình hỏi cậu em làm y tế:
    – Cách nào giúp bệnh nhân Covid tốt nhất?
    Trả lời:
    – Không phải thuốc, không phải máy móc. Cách giúp bệnh nhân tốt nhất là tạo môi trường sống và làm việc tốt về cả vật chất lẫn tinh thần cho đội ngũ y tế.
    Suốt thời gian qua không lúc nào quên câu này.

  2. Hôm trước, thay mặt cho chương trình thiện nguyện “Nhịp thở Quê hương”, mang 5 máy thở đến trao cho bệnh viện dã chiến số 16 do đội ngũ y tế bệnh viện Bạch Mai quản lý và vận hành.
    Khi ở Hà Nội nhà tôi gần bệnh viện Bạch Mai. Do vậy tên BV Bạch Mai luôn gợi lại những cảm xúc thân thương khó tả.
    Cám ơn các bác sỹ đã vào vùng đất này, chấp nhận ở xa gia đình sống cuộc sống khắc khổ, làm việc trong môi trường khắc nghiệt để cứu người.
    Chúc các bệnh nhân nhanh khỏi bệnh, đội ngũ y tế luôn bình an và dịch bệnh nhanh chóng bị đẩy lùi.

  3. Bác sỹ Sơn PGĐ, cùng bạn nữ tên Bằng, tiếp nhận máy.
    Trong lúc bàn giao lắp máy, tôi hỏi Bằng:
    – Tình hình thế nào em?
    Đáp:
    – Như một cuộc chiến tranh!
    Hỏi:
    – Mất nhiều không hả em?
    Mắt ậng nước:
    – Như chiến tranh mà anh!
    Hỏi:
    – Môt ngày bọn em làm việc mấy tiếng?
    Đáp:
    – Nhiều nhiều anh!
    Hỏi gặng:
    – 10 hay 11 tiếng?
    Đáp:
    ⁃ Hơn anh… 16-18 tiếng! Bọn em đang làm như mộng du với 200% sức lực.
    Đã từng sống và làm như mộng du nên tôi hiểu:
    ⁃ Khủng khiếp lắm hả em?
    Không trả lời. Ánh mắt lảng quay đi. Lắc đầu đầy cam chịu…
    Tôi vẫn nhìn thẳng gặng hỏi.
    Một tiếng thở dài nhẹ bẫng vào hư vô:
    ⁃ Vầng…
    Họ lấy năng lượng ở đâu ra nhỉ?

  4. Mới đây đọc báo thấy nói một số bác sỹ chịu không nổi áp lực… bỏ việc.
    Tôi không trách… chỉ thấy thương. Tôi biết người bác sỹ bỏ chữa bệnh không khác gì người giáo viên bỏ dạy. Cùng là Thầy… họ đau lắm nếu phải quyết định thế.
    Cường độ làm việc căng như thế, điều kiện khắc nghiệt như thế và áp lực tinh thần ghê gớm như thế… Con người chứ có phải sỏi đá đâu. Chuyện ở trên chỉ là một trong nhiều câu chuyện.

  5. Về kể chuyện. Hội phụ nữ gia đình bắt đầu hành động theo kiểu của mình: nhắn tin hỏi các bác sỹ cần gì? Những thứ họ thiếu cũng thật đơn giản: nước uống, bưởi cho đỡ háo buổi tối, mỳ ăn liền chống cồn ruột đêm khuya, sữa bổ sung thêm chất và nếu có thể một ít bánh ngọt thêm năng lượng!
    1.700 con người cùng thiếu những thứ đơn giản như thế!!!
    Một cuộc gây quỹ nhanh chóng được kêu gọi. Quỹ hoạt động rất gấu: toàn gọi cho lãnh đạo, người thân xin tài trợ. Lãnh đạo cũng cung cúc nộp. Hay hơn nữa: không biết đội ấy nói thế nào mà sau đó cả Shopee lẫn Tiki cũng tham gia. Quá giỏi!
    Các nhà cung cấp biết mục đích nên bán với mức giá ưu đãi nhất. Tất cả đều thực hiện rất nhanh.
    Tưởng sẽ rất suôn sẻ… thì có chuyện: Mấy thứ ấy là mặt hàng không thiết yếu! Không ai được phép vận chuyển. Nên không giao hàng được.
    Ai đó cáu phát khùng!
    May là tôi được đời dạy cho cái sự nhã: dễ chấp nhận sự vô cảm và ngu dốt, không phí cảm xúc với người dưng và nhanh thích nghi với hoàn cảnh éo le. Nên còn thấy buồn cười.
    Tìm “ông ngoại” xử lý… cũng không nhanh được. Việc dễ nhất lại thành lâu nhất.

  6. Xin đừng đao to búa lớn gọi đội ngũ y tế là chiến binh hay siêu nhân hay thiên thần…rồi để họ phải làm việc trong bối cảnh đòi hỏi thần kinh thép, năng lực siêu nhiên và bản lĩnh của người cõi trên.
    Hãy coi họ như người phàm để dành cho họ chế độ đãi ngộ, điều kiện làm việc và được chăm sóc, cảm thông như với con người bình thường.
    Làm vậy là tốt nhất cho bệnh nhân, cho chúng ta và cho xã hội.

Lý Xuân Hải

Những bài viết liên quan

Mừng mẹ yêu đã chiến thắng Covid trở về!

Đã có những giọt nước mắt. Đã có những đêm thức trắng. Đã có những nụ cười gắng gượng trên môi để che lấp đi nỗi lo sợ đến tím ruột gan…Đó là những cung bậc cảm xúc tất cả thành viên trong gia đình ta trải qua trong suốt hơn 3 tuần qua để rồi giờ đây vỡ oà khi mẹ test kết quả âm tính và được xuất viện