Trang chủ > Bài viết > Nhịp thở Quê hương > NẰM VIỆN KỂ CHUYỆN COVYCOVY

NẰM VIỆN KỂ CHUYỆN COVYCOVY

NẰM VIỆN KỂ CHUYỆN COVYCOVY

Anh Lữ Đắc Long – một nghệ sĩ cascadeur kiêm phóng viên kể lại những ngày anh chống chọi với bệnh Covid-19.

HỤT Ô XY LÀ… ĐI THIỆT!

Thông thường con người ta rủ nhau đi tập thể dục để được hít sâu thở nhẹ, riêng ai bịnh thì gặp nhau hay kể chuyện lên tăng xông hoặc tuột huyết áp và rành hơn tí xíu sẽ biết chuyện “tuột đường huyết” thì phải uống trà đường nhằm tăng “đô” khỏi dẫn đến chuyện…. tai biến hay còn gọi theo bình dân là: Liệt nữa người. Đây là nỗi ám ảnh của nhiều gia đình, ngay cả như diễn viên Nguyễn Hoàng năm xưa, dù đương thời đẹp trai giàu có… nhưng khi bệnh nằm một chổ gần 3 năm với đời sống thực vật đã khiến biết bao người chua xót ngậm ngùi.
Nhưng nếu những ai từng bị “dính” dương tính “nặng” phải cấp cứu vào bệnh viện, lúc khi tỉnh dậy bảo đảm họ sẽ biết được một danh từ mới: Oxy.

Đây là từ quen nhưng lạ, bởi người dương tính sẽ bị chữ oxy ám ảnh suốt thời gian chữa bệnh, và tại sao, lúc nào bác sĩ cũng đo… oxy, rồi chọn bình oxy với đủ các kiểu lớn nhỏ, và bệnh nhân phải thở oxy và “cai” oxy là như thế nào.

Nói như thế để các bạn hình dung: oxy sẽ dính liền với bệnh nhân covid trong quá trình điều trị từ 2 đến 3 tuần lễ. Và khi nằm trên giường, người bệnh sẽ được em oxy “ưu ái” cho nếm đủ mùi vị “ác độc” nhất, thậm chí có rất nhiều người đã phải ra đi về vùng đất Mẹ trong sự ngỡ ngàng của người thân.

Truớc phút nguy nan, nhiều bệnh nhân chỉ kịp trăn trối: “Tôi thấy ngộp thở, khó thở quá và sau đó họ đã tắt… thở!”

Rất đau lòng đúng không các bạn? Họ đã chết, theo tôi nguyên nhân rất ư đơn giản: Thiếu… oxy trầm trọng!

Thế thì làm sao để biết oxy có tầm quan trọng như thế nào ? Nếu tinh ý, bạn sẽ thấy trong bệnh viện, bất kỳ Bác sĩ nào trong túi cũng có sẵn cục… oxy, chỉ cần nhìn mặt bệnh nhân thất sắc, hoặc ú a ú ớ, rồi có người mắt nhắm, môi nhăn, lắc đầu như lấy hơi lên… đó là dấu hiệu người đang thiếu… oxy, họ lập tức đo và tìm phương án hỗ trợ oxy một cách nhanh nhất.

Ngày đầu tôi vào bệnh viện Nguyễn Trãi, dù được uống, được chích thuốc (không biết thuốc gì đâu) rồi truyền nước biển, cộng với sự quan tâm của Bác sĩ là xem như “ngon lành”.

Vậy mà khi màn đêm xuống, trong phòng vắng tôi nghe từng nhịp thở khó nhọc của mình, cơ bụng cứ co giật liên hồi khiến mình không thể nào… bình thường được.

Ngồi dậy uống nước, thoa dầu, xịt thuốc vào họng, rồi ngồi thiền. Nhưng, dù làm đủ cách, tập trung cao độ, cố gắng hít hơi theo kiểu của các cao thủ võ lâm trong phim Hồng Kong, nhưng xem ra chẳng ăn thua gì.

Bước xuống đất, hạ tấn rồi “banh chân” chơi môn phất thủ – Dịch cân kinh của tổ sư Đạt ma Thiếu lâm tự… Vậy mà cái cơ bụng vẫn run liên hồi, hơi thở càng lúc càng yếu dần và tôi chỉ còn cách… bò lên giường, cố thở và cố chịu đựng sự… khó thở!!

Một đêm đau khổ trải qua vì… thở.

Đêm thứ hai trầm trọng hơn, dù có cố gắng cỡ nào để có được tí hơi… thở như ngày thường đã trở nên xa xỉ. Thở không được, tìm đủ cách hít thở cũng không xong, có lúc tôi nghĩ đến chuyện giá như mình: TẮT THỞ, biết đâu sẽ nhẹ nhàng cho sự bế tắc này.

Tinh thần tôi sụp đổ, thân xác tôi rả rời vì kiệt sức, nhưng chuyện thèm được “tắt thở” còn phải do số trời, đâu phải muốn là được. Tôi nghĩ, mình còn vất vưởng trên cái giường này để “thoi thóp” nhìn các bệnh nhân đang “quắc quẻo” nằm kế bên. Có lẻ là nhờ vào nội lực của những năm tháng luyện võ, chơi thể thao tôi mới cầm cự được tầm này. Thôi thì ráng lên, chịu trận chứ đâu còn cách nào!

Mãi đến khi sang Chợ Rẫy, lần đầu tôi thấy Y – Bác sĩ 7 – 8 người ra vô cứu người liên tục. Trong lúc chờ lên giường mới thì tôi đã ngồi bẹp xuống đất để… thở (quá mất tư cách) khiến cô Y tá hoảng hốt la to: “Chú ơi, sao chú ngồi như thế, con đổi giường liền cho chú nè…” Tôi nói nhỏ vì không còn hơi: “Kệ chú, Bác sĩ kê giường xong chú sẽ đứng lên liền, giờ cho chú ngồi… thở nhe!…”

Nhanh chóng, tôi được lên giường, được bắt mạch, đo nhiệt kế và đặc biệt ngón tay tôi được kẹp vô cái cục gì đó, chỉ số trong máy nhảy liên hồi, và khi có kết quả, cô điều dưỡng nói như hét: “Thiếu oxy, thiếu quá…” Một cái máy thở được nhanh chóng điều đến và lần đầu tiên trong đời tôi được chụp “cái tô” vào mũi và miệng, tiếng máy xè hơi, một luồng khí như bắn vào mũi, xông thẳng vào “bộ đồ lòng” yếu ớt của tôi, một cảm giác khoan khoái lạ lùng, khiến tôi như người đang mơ, bất chợt tỉnh dậy gặp nàng tiên hiện ra trong phim cổ tích.
Chỉ số trên máy đo vọt lên, từ 80, 85 rồi 90, 96… Tôi thấy Bác sĩ thở phào, nhìn tôi Bác sĩ nói nhỏ: “Oxy đủ rồi, Chú ngủ đi hen”. Và đêm đó được xem là đêm “sướng” nhất trong cuộc đời tôi.

Thiếu oxy, được cấp oxy để thở… thế thôi… nhưng hàng ngày khi các bạn nghe tin người thân mình mất đi một cách đột xuất vì… covid, khiến bạn đau buồn, khốn khổ đúng không, đó là vì người bệnh thiếu oxy, và ngày nay chúng ta lại thấy hàng loạt mạnh thường quân đứng ra tiếp tế oxy miễn phí, theo tôi đây là việc làm nhân đạo không từ nào tả được, bởi tôi từng hụt oxy nên tôi biết, giá trị khi cứu một mạng người không thể nào tính được.

Có oxy thở là giai đoạn một, vì người “bệnh covid” ở giai đoạn 2 hầu hết phổi đều… trắng sát, cứng đơ. Khi điều trị tốt, phổi vẫn bị… xơ, phải tiếp tục điều trị, tập luyện, thuốc men, ăn uống tẩm bổ thì cũng phải mất một thời gian dài mới hồi phục.

Bác sĩ “phục hồi” đã từng vào tận phòng để hướng dẫn bài tập cho phổi nở ra, kể cả việc phải nằm nghiêng, nằm sấp cho dễ thở, đủ thấy việc tự tìm oxy bằng chính sức của mình là khá quan trọng.

Tôi có cô học trò “ruột” học từ lúc mới 12 tuổi, hiện là huấn luyện viên yoga thuộc hàng cao thủ gì đó. Nghe tin thầy bệnh, nàng tặng quà rồi tâm sự, sau đó chuyển qua “dạy” tôi cách… hít sâu thở mạnh, cô nói như ra lệnh: Thầy phải làm và làm được nhe, thầy phải tin em… Thôi thì cũng ậm ừ cho qua, người thương ta mới nói cho bằng được, chứ bạn ấy đâu biết, thầy của cô, hiện giờ “hửi” còn không được lấy gì mà “hít”. Cô ấy đâu hình dung người bị covid khi phổi đã xơ, chỉ cần đi 7 bước mà hụt oxy và sẽ xỉu ngay tại chổ…

Nghe lời bác sĩ và cô học trò, ngày nào tôi cũng luyện hít và thở. Khổ nổi, tập kiểu gì vẫn không sao hít được dù chỉ 3 giây. Lâu ngày máu “khùng” nổi lên vì tập hoài không được… tôi thấy chai dầu xanh nằm trong hộp, lấy ra hửi thử (nào giờ tôi ghét ai xài dầu vì thiếu tính đàn ông) một làn hơi nhẹ len vào mũi, tôi bèn nghiêng chai dầu để được ngửi nhiều hơn tí nữa, ai ngờ dầu xanh như tuôn vào mũi, hơi nóng như xông vào tận ổ để tiêu diệt quân thù. Mạch hít thở của tôi sau 30 ngày bế tắc, giờ tự nhiên nóng quá nó đã được thông. Hít vội nhiều lần, hơi vào phà phà trong lồng ngực và tôi đã hét to trong phòng: “Trời ơi, con hít được oxy rồi!”.

Và cũng từng ngày đó, chai dầu gió xanh trở thành bảo vật của tôi. Thở yếu thoa nhiều vào mũi, trước khi tập thể dục thoa mạnh lên, thậm chí đi “toa loét” sợ hụt hơi, cứ thoa trước cho có hơi, vào đó thấy hơi yếu, mở nắp chai thoa tiếp. Thoa càng nhiều càng nóng, càng có oxy… và đến giờ đã xuất viện 9 ngày, hai chai dầu gió luôn túc trực ngay đầu giường của tôi chỉ để hỗ trợ phần lấy oxy cho dễ… thở.
Hôm xuất viện, từ đầu hẻm vô nhà chưa đầy 200 mét, vậy mà vừa tới cửa tôi đã bị hụt hơi (vẫn là thiếu… oxy), khi đó người nhà cứ tưởng tôi đã khoẻ 100% nên yêu cầu để giỏ xách bên ngoài, cởi áo ra, bỏ dép đi, anh vào luôn nhà tắm để xả xui kìa… Tôi phải hét to: “Cho anh thở….” Lúc đó mọi người mới hoảng hồn khi thấy tôi đi thẳng vào ghế sa lông nằm bẹp, tìm mọi cách để thở và phải hơn 40 phút tôi mới hoàn hồn. Và nguyên ngày hôm sau, tôi chỉ biết nằm sấp, nằm nghiêng để tìm hơi thở, tuyệt đối không dám “động đậy” mạnh, và mãi đến 3 giờ sáng vẫn chưa ngủ vì phải lên kế hoạch tìm máy thở oxy.

May mắn sáng hôm sau, nghe tin tôi về, cô em gái ở Q.7 biết chuyện đã chở gấp cái máy “xịn xò” đem lên phòng và tôi đã thở, đã làm việc miệt mài suốt 9 ngày qua mà chưa có dấu hiệu hụt… oxy.

XIN CẢM ƠN… OXY…

Sài Gòn ngày 18/8
Lữ Đắc Long

Những bài viết liên quan

Mừng mẹ yêu đã chiến thắng Covid trở về!

Đã có những giọt nước mắt. Đã có những đêm thức trắng. Đã có những nụ cười gắng gượng trên môi để che lấp đi nỗi lo sợ đến tím ruột gan…Đó là những cung bậc cảm xúc tất cả thành viên trong gia đình ta trải qua trong suốt hơn 3 tuần qua để rồi giờ đây vỡ oà khi mẹ test kết quả âm tính và được xuất viện