Trang chủ > Bài viết > Nhịp thở Quê hương > Mừng mẹ yêu đã chiến thắng Covid trở về!

Mừng mẹ yêu đã chiến thắng Covid trở về!

Mừng mẹ yêu đã chiến thắng Covid trở về!


“Mẹ ơi!
Thế giới mênh mông
Mênh mông không bằng nhà mình
Dù cho phú quý vinh quang
Vinh quang không bằng có mẹ…”
(Mẹ tôi- Trần Tiến)

Đã có những giọt nước mắt. Đã có những đêm thức trắng. Đã có những nụ cười gắng gượng trên môi để che lấp đi nỗi lo sợ đến tím ruột gan…Đó là những cung bậc cảm xúc tất cả thành viên trong gia đình ta trải qua trong suốt hơn 3 tuần qua để rồi giờ đây vỡ oà khi mẹ test kết quả âm tính và được xuất viện.
Cả cuộc đời con cũng không bao giờ quên được cái đêm mẹ đau oằn mình, thở rất khó khăn ngày 12/7 tại khu cách ly trường tiểu học quận 7. Mẹ gọi điện cho con hầu như không còn một chút sinh lực, mẹ thều thào đứt quãng …tim con thắt lại!
Thời điểm đó, chung cư bị phong toả nội bất xuất ngoại bất nhập, nhất là gia đình ta được giám sát kỹ hơn vì là những người sống chung với F0.
Mẹ đang trong giờ phút sinh tử ở khu cách ly không có trang thiết bị y tế, con thì bị khoá chân không ra ngoài được… Cả cuộc đời con chưa bao giờ thấy mình bất lực và vô dụng như thế.
Con như người mất trí, con gọi điện cầu cứu khắp nơi nhưng câu trả lời nhận được hầu hết là bệnh viện đã full chỗ, con vô thức ném những thứ đồ đạc trong phòng trong nỗi niềm tuyệt vọng cùng cực…
Con đã gào lên và ôm mặt khóc rưng rức như đứa trẻ.
Trong lúc không biết bấu víu vào đâu, con nghĩ mình cần một niềm an ủi tâm linh… Và con đã gọi cho một vị Thiền sư tại Đà Lạt mà con vô cùng kính trọng. Kết thúc cuộc gọi Thầy nói :
“Gia đình con là những Phật tử thuần thành, cái Tâm của mẹ con tốt thì gặp nguy biến cũng sẽ qua được. Bây giờ thay vì ngồi khóc con thắp nén nhang
bàn thờ mẹ Quán Thế Âm, tĩnh tâm lại và nhất niệm
cầu nguyện trợ duyên cho mẹ. Thầy và các đệ tử cũng sẽ bắt đầu đọc kinh để cầu an. Ráng lên con!”
Lúc đó con bật dậy, quẹt nước mắt hít một hơi thật sâu, con tiến lại bàn thờ Phật và quỳ sụp xuống đọc bài Chú Đại Bi …
“Thiên thủ thiên nhãn vô ngại đại bi tâm đà la ni. Nam mô hắc ra đát na đa ra dạ da…”
Thời khắc đớn đau, cô đơn thống thiết ấy con chọn niệm Chú Đại Bi vì con tin khi tâm con hoá Đà-La-Ni khi những câu nói, những âm thanh phát ra khiến thân, khẩu, ý hợp nhất thì tự nhiên chúng ta có sức mạnh.
Sau khi đọc ba biến chú Đại Bi, con thấy nội tâm mình rắn rỏi lên. Con tự nhủ phải lấy lại được phong độ của một người là trụ cột gia đình suốt nhiều năm nay: không để cảm xúc lấn át sự sáng suốt của tư duy logic.
Con bình tĩnh ngồi xuống lấy giấy bút ra ghi chép, rà soát từng số điện thoại của những người quen, con soạn sẵn một tin nhắn với nội dung súc tích: Tình trạng mẹ, tên tuổi, địa chỉ, số điện thoại số CMND và khẩn thiết nhờ giúp đỡ. Một tin nhắn đó con copy- paste gửi hàng trăm người quen và cả không quen.
Đây là cuộc chạy đua với thời gian và sinh mệnh con không cho phép mình lãng phí bất cứ một giây nào.
Và điều kỳ diệu đã tới! Những người bạn con khi nhận tin nhắn đã gọi điện khắp nơi gần như lục tung cả Sài Gòn lên để tìm cách cứu mẹ. Sức mạnh của network bạn bè khi nhận thông tin và triển khai thật đáng nể!
Và cuối cùng hơn 11 giờ khuya mẹ đã được đưa đi cấp cứu….và qua được cơn nguy kịch.
Tôi nợ ơn bạn bè tôi, tôi nợ ơn các y bác sỹ, tôi nợ ơn cuộc đời một sinh mệnh con người- người đàn bà đã sinh tôi ra và yêu thương tôi vô điều kiện!
“Ví không có cảnh đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân”

Vì đã trải qua những mất mát, đau thương giữa lằn ranh sự sống và cái chết của bản thân và gia đình đặc biệt là trong hơn 3 tuần qua, Vy càng thấm thía và trân trọng hơn từng thời khắc bình dị của đời sống: cùng ngồi ăn mâm cơm gác nhịp đũa đôi với người thân; cùng bạn bè dạo phố lê la vỉa hè cafe, cùng khóc cùng cười trong kiếp con người…!

Mẹ tuy không học cao hiểu rộng như ba tôi, những quan niệm về nhân sinh quan và hạnh phúc của bà rất đỗi bình dị: Yêu thương nhau là cho nhau được ăn ngon, là gói ghém những nỗi buồn của mình lại để cho người thân an lòng, là im lặng trong những cuộc cãi vả nhận phận thiệt về mình để trong ngoài yên ấm…
Rất nhiều năm trước đây, khi ông bà nội Vy đều tuổi trên 80 nhập viện cùng lúc tại bệnh viện Đa Khoa Đà Nẵng, một mình mẹ tôi túc trực đêm ngày ngủ nghỉ tại bệnh viện để chăm sóc ông bà. Lúc đó tôi bận đi học nên thỉnh thoảng mới ghé được. Mỗi lần đến tôi thấy mẹ lăn xăn hết việc nọ đến việc kia: lau người, đút thức ăn, dìu ông bà nội đi vệ sinh, giặt giũ quần áo bẩn cho ông bà…có lúc mẹ mệt tranh thủ tựa đầu vào tường chợp mắt một lúc.
Ba tôi bận đi làm ăn xa nên cũng không đến nhiều, tất cả bệnh nhân và người nhà của họ trong khu nội tiêu hoá lúc đó đều nhất quyết cho rằng mẹ tôi là con gái ruột ông bà nội còn ba tôi là con rể.
Đơn giản bởi họ nghĩ sự chăm sóc tận tuỵ, nhẫn nại (nhất là lúc ông tôi cáu gắt) ấy chỉ có thể đến từ một đứa con gái ruột mà thôi.

“Khác máu tanh lòng” người ta thường nói vậy khi bàn về “dâu-rể” xưa nay nhưng mẹ tôi đã chứng minh cho tôi, ba tôi và tất cả những người trong căn phòng ấy thấy một điều rằng: khi ta có một tấm lòng thiện lương, từ bi như trời bể ta có thể ôm trọn vào lòng và dung dưỡng những con người xa lạ, không cùng huyết thống, không có lợi ích chung…
Cả đời Mẹ chỉ sống và nghĩ cho gười khác, chẳng biết vun vén cho bản thân mình…Vậy mà lúc mẹ nằm viện chỉ có một mình cô quạnh, đó là điều khiến con nhói đau mỗi lần nghĩ tới.
Lúc nằm viện mẹ đã tự vực dậy tinh thần bản thân bằng cách tự hát những bản nhạc lạc quan: Cuộc đời vẫn đẹp sao; Khát vọng; Mùa xuân bên cửa sổ… Mẹ là người phụ nữ nhân hậu, dịu dàng và mạnh mẽ nhất con từng biết ❤️
Mẹ hiểu Phật học ở mức độ bình dân, biết đọc thuộc kinh sách sơ sơ…
Mẹ không biết nói những lời hay ý đẹp mỹ miều nhưng với con mẹ chính là một vị Bồ Tát. Con nhìn cách mẹ sống để tu sửa bản thân mỗi ngày và tự nhắc nhớ mình “có ngàn lần tha thứ vẫn chưa là ái từ…”
Ở đời có mấy ai chia chung được với nhau một giọt nước mắt, nhất là một giọt nước mắt thầm… Dù là con gái do mẹ đứt ruột đẻ ra nhưng con thấy có những nỗi đời sâu kín, những nỗi buồn của Mẹ mà con chưa hiểu hết…
Nhưng….

Nếu có kiếp sau, nếu con vẫn còn ở trong vòng lục đạo luân hồi sinh tử… xin ơn trên hãy cho con được một lần nữa có nhân duyên làm con gái của Mẹ!

Vy đã nhận được nhiều đặc ân của đời sống, nhất là sự may mắn khi Mẹ vượt qua cơn bạo bệnh!
Thế nên như một con tằm ăn lá dâu, Vy nguyện sẽ làm những điều thiện lành để trả lại cho đời sống những sợi tơ vàng óng ánh.
Đó cũng chính là lý do Vy đồng sáng lập chương trình “Nhịp thở Quê Hương” – 100 ngày đêm kêu gọi
quyên góp 200 máy thở cho bệnh viện tuyến đầuTp HCM và các tỉnh phía Nam.
Rất mong nhận được sự ủng hộ của quý bạn bè anh chị em trong và ngoài nước. (Xin xem thông tin chương trình, thông cáo báo chí cũng như cách thức đóng góp dưới phần comment).
“Có gì trên đời đẹp hơn thế
Người với người sống để yêu nhau…”
Sài Gòn 7/8/2021



(Câu chuyện của Hiền Vy – thành viên đồng sáng lập Nhịp Thở Quê Hương)

Những bài viết liên quan